Khi người bạn thân nhất bỗng thành người dưng: Làm sao để lòng thôi trống vắng?

trong Sống ++ - Cập nhật lần cuối: 06/12/2025

Khi người bạn thân nhất bỗng thành người dưng: Làm sao để lòng thôi trống vắng?

Tối thứ Bảy, thành phố lên đèn. Bạn lướt điện thoại, thèm một ly cà phê, một cuộc chuyện trò không đầu không cuối. Vô thức, bạn tìm đến một cái tên đã từng nằm ở vị trí đầu tiên trong danh bạ quay số nhanh. Nhưng rồi ngón tay khựng lại. Lần cuối cùng hai bạn nói chuyện tử tế là khi nào? Một tháng? Hay đã vài mùa lá rụng? Những dòng tin nhắn gần nhất chỉ còn là những chiếc "seen" lặng lẽ, những lần chúc mừng sinh nhật vội vàng. Cái cảm giác chênh vênh ập đến. Người từng là "cuốn nhật ký sống" của bạn, người biết cả những bí mật ngớ ngẩn nhất, giờ đây bỗng trở thành một cái tên xa lạ. Bạn nhận ra, trong thế giới của người lớn, đôi khi chúng ta mất đi một người bạn thân không phải vì một trận cãi vã nảy lửa, mà bởi sự im lặng kéo dài. Và sự trống rỗng nó để lại còn đáng sợ hơn bất kỳ lời chia tay nào.

Tại sao chúng ta lại "đánh mất" nhau dù không hề cãi vã?

Nếu bạn đang trải qua cảm giác này, hãy biết rằng bạn không hề đơn độc. Đây là một trải nghiệm gần như phổ biến của cô đơn tuổi trưởng thành. Sự xa cách này không phải lỗi của riêng ai, mà là hệ quả tất yếu của một hành trình mang tên "lớn lên".

Guồng quay của người trưởng thành: Thời gian, năng lượng và những ưu tiên đổi khác

Hãy tưởng tượng thời gian và năng lượng của bạn là một chiếc bánh. Khi còn là sinh viên, chiếc bánh đó gần như trọn vẹn dành cho việc học, bạn bè và những cuộc vui không toan tính. Nhưng khi bước vào tuổi 25, 30, chiếc bánh ấy phải chia năm xẻ bảy: một miếng lớn cho công việc và deadline, một miếng cho gia đình và trách nhiệm, một miếng cho tình yêu, và một miếng nhỏ xíu còn lại cho bản thân. Tình bạn, dù vẫn quan trọng, đôi khi bị đẩy xuống danh sách ưu tiên. Không phải vì chúng ta không trân trọng, mà vì "thuế cuộc đời" quá nặng. Những cuộc hẹn bị hoãn lại, những cuộc gọi được thay bằng dòng tin nhắn "hôm nay tớ bận quá". Lâu dần, khoảng cách cứ thế lớn lên.

"Thế giới" của chúng ta không còn giao nhau

Ngày xưa, bạn và người ấy có thể chung một giảng đường, chung một khu trọ, chung những mối bận tâm về điểm số hay anh chàng khóa trên. Nhưng giờ đây, mỗi người đã ở một "thế giới" riêng. Một người có thể đang chật vật khởi nghiệp, người kia đã ổn định với cuộc sống gia đình. Một người ở Hà Nội, người kia lại vào Sài Gòn. Sự khác biệt về môi trường sống, trải nghiệm và các mối quan hệ hàng ngày vô tình tạo ra một rào cản vô hình. Những câu chuyện của bạn, họ không còn hoàn toàn thấu hiểu, và ngược lại. Các nhà tâm lý học gọi đây là "sự dịch chuyển quan hệ" (relational drift) - sự thay đổi tự nhiên khi quỹ đạo cuộc đời của hai người không còn song hành. Mất kết nối với bạn bè không phải là một sự kiện, mà là một quá trình âm thầm diễn ra mỗi ngày.

Nỗi sợ vô hình mang tên "ngại làm phiền"

Đây có lẽ là cái bẫy tinh vi nhất của tình bạn người lớn. Bạn thấy bạn mình đăng ảnh đi làm về muộn và tự nhủ: "Chắc cậu ấy mệt lắm, đừng làm phiền". Người bạn kia thấy bạn đang bận rộn với dự án mới và cũng nghĩ: "Chắc nó đang bù đầu, để lúc khác vậy". Cả hai đều xuất phát từ sự quan tâm, nhưng kết quả lại là sự im lặng. Chúng ta sợ rằng những câu chuyện vụn vặt của mình sẽ trở thành gánh nặng cho người kia. Cái bẫy "chắc họ cũng đang bận" đã ngăn cản vô số những tin nhắn hỏi thăm, những cuộc gọi ngẫu hứng – những thứ từng là chất keo gắn kết tình bạn.

"Nỗi buồn mơ hồ" - Khi bạn thương tiếc một tình bạn chưa bao giờ kết thúc

Điều khiến cho việc một tình bạn phai nhạt trở nên day dứt chính là sự thiếu vắng một lời kết. Không có cãi vã, không có tuyên bố "nghỉ chơi". Mọi thứ cứ nhạt dần đi, để lại trong bạn một nỗi buồn không tên. Các chuyên gia gọi đây là "nỗi buồn mơ hồ" (ambiguous grief) – một dạng đau buồn khi mất đi điều gì đó mà không có sự kết thúc rõ ràng. Người bạn đó vẫn ở kia, vẫn online trên mạng xã hội, nhưng mối liên kết sâu sắc giữa hai bạn thì đã biến mất. Và bạn phải đối mặt với nỗi đau đó một mình.

Cảm giác trống rỗng khi không còn ai để sẻ chia những điều vụn vặt

Nỗi đau lớn nhất không phải là không có ai đi ăn cưới cùng, mà là không có ai để gửi cho một chiếc meme ngớ ngẩn lúc nửa đêm. Là khi bạn vừa có một ngày tồi tệ ở công ty và nhận ra không có ai để gọi điện than thở một tràng dài mà không sợ bị phán xét. Là khi bạn đạt được một thành tựu nhỏ và người đầu tiên bạn muốn khoe lại không còn là người sẵn sàng lắng nghe. Chính sự mất mát của những kết nối "vụn vặt" hàng ngày này mới tạo ra một cảm giác trống rỗng sâu hoắm, khiến bạn tự hỏi làm sao để hết cô đơn giữa thành phố đông đúc này.

Chìm đắm trong hoài niệm và những so sánh vô hình

Khi hiện tại trống vắng, người ta thường tìm về quá khứ. Bạn có thể dành hàng giờ lướt lại những bức ảnh cũ, đọc lại những dòng tin nhắn ngây ngô ngày xưa và bất giác mỉm cười, rồi lại thở dài. Quá khứ hiện lên lung linh, rực rỡ, khiến bạn càng cảm thấy hiện tại thật cô độc. Bạn bắt đầu so sánh: "Ngày xưa vui biết mấy", "Tại sao bây giờ lại thế này?". Sự hoài niệm này, nếu không cẩn thận, sẽ trở thành một chiếc lồng giam giữ bạn trong tiếc nuối và ngăn bạn bước tiếp.

Hà vẫn nhớ như in cái ôm ở sân bay Nội Bài ngày cô quyết định Nam tiến. Mai, cô bạn thân từ những năm đầu đại học, đã khóc và dặn dò đủ thứ, hứa hẹn sẽ gọi điện mỗi tuần. Thời gian đầu, lời hứa được thực hiện. Những cuộc gọi video kéo dài hàng tiếng, kể cho nhau nghe từ chuyện sếp khó tính đến anh chàng đồng nghiệp mới quen. Nhưng rồi, công việc của Hà ngày càng bận, Mai cũng bắt đầu một mối quan hệ mới. Những cuộc gọi thưa dần, thay bằng những dòng tin nhắn vội. Rồi những tin nhắn cũng chỉ còn là những lần "react" story của nhau.

Bước ngoặt với Hà là một buổi tối cuối tuần, cô lướt Facebook và thấy Mai đăng một album ảnh đi du lịch Đà Lạt cùng một nhóm bạn mới. Mai cười rất tươi, nụ cười mà Hà đã từng là người duy nhất có thể khơi gợi. Một cảm giác hụt hẫng và ghen tị len lỏi trong lòng Hà. Cô không biết những người trong ảnh là ai, không biết về chuyến đi này, không biết cả việc bạn mình đã có một nhóm bạn thân mới. Cô chỉ biết mình đã trở thành người ngoài cuộc. Sự giằng xé nội tâm bắt đầu: cô muốn nhắn tin hỏi thăm, nhưng lại sợ nhận về sự hờ hững, sợ câu trả lời sẽ khẳng định điều cô không muốn đối mặt – rằng cô không còn là người quan trọng nhất.

Sau nhiều đêm trằn trọc, Hà quyết định không nhắn. Thay vào đó, cô chấp nhận sự thật. Cô nhận ra rằng việc Mai có những người bạn mới không có nghĩa là những kỷ niệm giữa họ bị xóa bỏ. Tình bạn của họ không phải là một thất bại, nó đơn giản chỉ là một chương sách đẹp đã đến lúc phải khép lại. Hà học cách trân trọng những gì đã có, lưu giữ chúng như một phần quý giá của tuổi trẻ, và cho phép mình bước tiếp. Đó là một quá trình chữa lành cảm xúc đầy đau đớn nhưng cần thiết.

Học cách tự lấp đầy "hũ mật" của chính mình

Khi một nguồn vui quan trọng trong đời không còn, việc chờ đợi người khác mang mật ngọt đến cho bạn là điều không thể. Đã đến lúc bạn phải tự mình trở thành một chú ong thợ chăm chỉ, tự xây tổ và lấp đầy "hũ mật" cảm xúc của chính mình.

Cho phép bản thân được buồn và gọi tên nỗi đau một cách chân thành

Bước đầu tiên của sự chữa lành là thừa nhận rằng bạn đang bị tổn thương. Đừng tự nhủ "chỉ là chuyện bạn bè thôi mà" hay "mình thật yếu đuối". Nỗi buồn của bạn là có thật, sự mất mát này là có thật. Hãy cho phép mình được khóc, được viết ra những suy nghĩ, được tâm sự với một người khác mà bạn tin tưởng. Việc gọi tên được nỗi đau – "Tôi buồn vì mất đi một người bạn thân", "Tôi cảm thấy cô đơn" – sẽ giúp bạn đối diện với nó một cách lành mạnh hơn thay vì kìm nén.

Tái kết nối với chính mình: Khơi dậy những đam mê bị lãng quên

Hãy tự hỏi: Trước khi có người bạn thân cũ ấy, bạn là ai? Bạn thích làm gì? Có thể bạn đã từng rất thích vẽ, thích đọc sách, thích đi dạo một mình trong công viên. Guồng quay cuộc sống và các mối quan hệ có thể đã khiến bạn tạm quên đi những sở thích đó. Bây giờ là lúc để khơi dậy chúng. Hãy đăng ký một lớp học yoga, tham gia một câu lạc bộ sách, hoặc đơn giản là dành cuối tuần để đi xem một bộ phim một mình. Việc tái kết nối với bản thân không chỉ giúp lấp đầy thời gian trống, mà còn giúp bạn tìm lại giá trị và niềm vui tự thân, không phụ thuộc vào một mối quan hệ nào.

Mở lòng với những kết nối mới: Không cần "thân", chỉ cần "thật"

Có một sự thật chúng ta cần chấp nhận: những tình bạn được hình thành ở tuổi trưởng thành thường sẽ khác với tình bạn thời đi học. Sẽ khó có những lần thức trắng đêm tâm sự hay những chuyến đi phượt ngẫu hứng. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng không giá trị. Thay vì tìm kiếm một người thay thế hoàn hảo cho người bạn cũ, hãy mở lòng với những kết nối "vừa đủ". Đó có thể là một người đồng nghiệp hợp cạ để đi ăn trưa, một người bạn trong lớp học gốm có cùng gu thẩm mỹ, hay một người hàng xóm có thể cùng bạn đi dạo buổi tối. Hãy tập trung vào sự chân thành và những khoảnh khắc chia sẻ chất lượng, thay vì áp đặt kỳ vọng về một "tình bạn tri kỷ" như trong quá khứ.

Tình bạn trưởng thành là những khu vườn, không phải những chiếc lồng

Suy cho cùng, tình bạn phai nhạt là một phần không thể tránh khỏi của sự trưởng thành. Nó không làm giảm đi giá trị của những kỷ niệm đẹp đẽ đã qua. Hãy xem mỗi tình bạn như một khu vườn. Có những khu vườn ta chăm sóc cả đời, nhưng cũng có những khu vườn chỉ rực rỡ trong một mùa nhất định. Việc một mùa hoa đã tàn không có nghĩa là nó chưa từng đẹp. Nỗi buồn bạn cảm thấy hôm nay là minh chứng cho thấy mối quan hệ ấy đã từng ý nghĩa đến nhường nào, và nó hoàn toàn xứng đáng được tôn trọng.

Cuộc sống vẫn còn rất nhiều mật ngọt, miễn là bạn học được cách tự tạo ra nó. Hạnh phúc và cảm giác đủ đầy không nằm ở một người bạn thân duy nhất, mà nằm ở khả năng kết nối với chính mình và thế giới xung quanh một cách chân thành.

Hôm nay, hãy thử mỉm cười với một người đồng nghiệp, hoặc bắt đầu một sở thích mới. Hũ mật của bạn đang chờ được lấp đầy.

Ý kiến của bạn